Phía sau tấm HCĐ cho những người không được vinh danh!




PHÍA SAU TẤM HCĐ CHO NHỮNG NGƯỜI KHÔNG ĐƯỢC VINH DANH !

-HLV Trường Giang có lẽ là HLV Boxing duy nhất trên thế giới làm công tác huấn luyện và ổn định tâm lý trước khi thi đấu cho vận đông viên của mình... bằng Zalo
Anh không có suất đi Asiad đợt này mặc dù vận động viên đó là do anh trực tiếp hàng ngày huấn luyện. Chả cứ anh, ngay chính chuyên gia người Thái lan, người đồng hành cùng anh cũng không có suất đi Indonesia nốt. Lý do là anh chỉ là nhân viên hợp đồng không phải biên chế nhà nước và vị chuyên gia cũng chẳng có tên bởi hắn thuộc quân số Hà nội...

Tuần trước, mấy thằng chúng tôi ngồi bia bên Nguyễn Sơn, Anh cắm mặt vào điện thoại chat với “đệ tử”, anh chỉ đạo về mặt chiến thuật và động viên tâm lý cho “đệ tử” của mình.
Trận đó Tâm gặp đối thủ người Hàn quốc và chiến thắng oanh liệt 5-0 giành suất vào tứ kết. Tôi hỏi anh: “Liệu Tâm có hi vọng đoạt huy chương vàng không” ?
Anh bảo: “Khó lắm, mai là ngày nó có kinh, điều chỉnh bằng thuốc cũng gây mệt mỏi mà không điều chỉnh cũng dở. Cái này phải làm công tác tâm lý kỹ không là hỏng”.

-Và rồi Trận bán kết, Nguyễn Thị Tâm gặp đối thủ người Triều tiên. Em đánh dưới khả năng của mình, thua với tỉ số 4-0 và chỉ được huy chương đồng.

Huy chương đồng...nghe thì chả oai phong gì nhưng nếu đến xem các cháu nó ăn tập như thế nào thì mới thấm thía giá trị của tấm huy chương đó.

-Một lần anh Giang bảo tôi:
“Mày xuống Mỹ đình xem có giải quyết được cái nước cho các cháu không. Chúng nó con gái mười tám, đôi mươi mà không có nước tắm rửa tội chúng nó quá”
Tôi phi xuống kiểm tra. Mò vào phòng mấy đứa VDV, vừa mở cửa mùi hôi xộc lên làm tôi hắt hơi lia lịa. Mùi đó tổng hợp của mồ hôi, ẩm thấp lẫn mùi cứt đái cống rãnh.

Tôi lật nắp bồn cầu: Cứt đầy ự.
Mở thử vòi chả có tí nước nào.

Anh Giang giải thích: “Nước nó bơm theo giờ. Ỉa buổi sáng chiều mới xả được. Tôi hỏi: Không có bể chứa hả anh? Có nhưng ống hỏng nên tí là chảy đi đâu hết”.
Tôi lắc đầu: “Thế thì em chịu mẹ nó rồi. Anh xin kinh phí chứ cả tòa nhà to thế này làm lại đường nước chết tiền đấy.”

...Nói đến tiền tôi thấy anh xịu mặt. Tôi biết là anh bó tay

-Đầu hè anh bảo: “Mày có con điều hòa cũ nào không? Tao đang cần một con để lắp cho mấy đứa VDV. Nóng quá chúng nó không ngủ được”.
Tôi bảo em không có máy cũ đâu, anh mua mẹ nó máy mới mà lắp, điều hòa bây giờ cũng rẻ mà...

Anh không nói gì chỉ thở dài.

Tôi đã vào phòng dành cho HLV ở Mỹ đình. Căn phòng độ 20m2 kê cái gường sắt và la liệt xô chậu để hứng nước từ trần đang tí tách rỏ xuống. Nền gạch chỗ phồng lên, chỗ sụt xuống. tường nhà rêu mọc xanh rì. Thấy tôi lắc đầu ngán ngẩm anh bảo. Kêu nhiều rồi: Chả ai quan tâm.

Thầy trò nhà anh ăn tập trong điều kiện khủng khiếp đó mà vẫn có huy chương. ĐỒNG thôi, nhưng với tôi, đó chắc chắn là đồng đen chứ đếch phải đồng thau vớ vẩn.”

[Nguồn : Tư liệu của Binh Nguyen/TSV]
[share : Hoàng Đình Long]