Lời tâm sự của một dân chơi - Tôi đã phạm sai lầm, sai lầm của một đời người





Tâm sự của một dân bay - Sự hối hận muộn màng ?

Tôi là Vương, tôi là 1 dân bay, tôi ko phủ nhận điều đó, hôm nay tôi viết stt này ko phải mục đích câu like hay mún nói tiếng gì cã.

Tôi chỉ muốn tâm sự cho tất cả các anh em dân bay giống tôi 1 số điều rằng tôi đã phạm sai lầm, sai lầm của 1 đời người, mà có lẽ tôi có làm gì củng khó sửa sai được.
Tôi vốn là 1 thằng dân tỉnh lên SG lập nghiệp, lúc mới lên đây cũng như bao người khác tôi làm đủ mọi công việc để kiếm sống, nào là phục vụ, phát tờ rơi, bán hàng và thậm chí là đa cấp.

Ông trời phú cho tôi trí thông minh cộng với chút đỉnh bề ngoài , kèm theo mơ ước làm giàu cực lớn trong tâm trí tôi, thôi thúc tôi phải làm giàu bằng mọi giá...
Trải qua bao gian khỗ thì tôi cũng leo lên chức được 1 thằng quản lí bar chuyên nghiệp với thu nhập hàng tháng hàng chục triệu đồng.

Gái trong bar thì đầy, những cuộc tình chớp nhoáng tôi không thiếu, nhưng bạn biết đấy, 1 thân 1 mình như tôi ở đất SG này thèm cảm giác có gia đình, có người chăm sóc, có người yêu thương biết bao,. Rồi ngày ấy cũng đến, tôi gặp 1 người con gái , phải nói là 1 nửa cuộc đời của tôi xuất hiện, tôi quen cô ấy qua Zalo, và rồi với sự từng trãi và hào nhoáng của tôi, cô ấy xiêu lòng làm người yêu và về sống chung với tôi như vợ chồng .

Tôi yêu, rất yêu cô ấy, để chứng minh điều đó, tôi chấp nhận bỏ cã nghành bar mang thu nhập khủng cho tôi để tìm con đường khác ( chỉ vì cô ấy hay ghen và ko muốn tôi làm ở đó nữa). Tôi chấp nhận vì tôi yêu rất nhiều, sau đó tôi mở 1 quán ăn kinh doanh bỏ tất cả về nghành bar vũ trường.

Thời gian đầu sống chung với nhau tôi cảm nhận được rằng tôi đang là người hạnh phúc nhất trên đời, khi tôi có cả tình yêu lẫn tiền bạc ( công việc kinh doanh quán ăn của tôi lên như diều gặp gió) chúng tôi sống với nhau với đầy ắp tiếng cười, hàng ngày thay vì lúc trước tôi la cà ở các quán bar khi rãnh thì nay tôi lại khác xưa hoàn toàn, tôi đưa cô ấy đi ăn vặt, đi ngắm cảnh , đi cafe hát với nhau nhẹ nhàng mà chẳng khi nào đụng tới bay lắc.

Nhưng rồi bi kịch củng tới, tôi còn nhớ rất rõ hôm đấy là ngày 14/2 ngày mà các tình nhân yêu nhau thể hiện tình cảm cho nhau.Hôm ấy tôi nhận dc tin nhắn của 1 thằng bạn thân từng rất thân với tôi, tối nay Canalis nhé bạn, lâu quá rồi ko gặp bạn, bạn mà ko lên với mình là mình từ mặt bạn luôn đây!
Đã lâu rồi, từ khi yeu cô ấy tôi đã không đụng tới bay lắc vũ trường nữa. Khi thấy bạn tôi nhắn tin cho tôi vậy cô ấy liếc tôi ý muốn không cho tôi đi, nhưng vì nghĩ tình anh em bằng hữu tôi năn nỉ cô ấy để được đi, cô ấy đồng ý nhưng với điều kiện sẽ đi cùng.
Tất nhiên là tôi đưa cô ấy đi cùng, ngày lễ tình nhân được đến 1 bar sang trọng để tham dự cùng ng mình yêu thì còn gì bằng.

Tối đó tôi có dịp diện 1 bộ đồ thật đẹp để gặp chiến hữu dân bay, cùng bay cùng bê thân tình.
11h tôi có mặt tại bàn Canalis cùng cô ấy, thằng chiến hữu của tôi và những người bạn cũng quen bay cùng nhiều lần ko xa lạ lắm.
Và bạn biết đấy , vô bàn dân bay mà không bay thì sao mà chịu thấu, nhìn ngta bê mình tỉnh thì cảm giác nó khốn nạn thế nào.

Bạn tôi đưa 1 con kẹo và nói : tao mời, lâu quá ko gặp m, m mập quá trời mạy! Hôm nay banh xác với t nha.
Tôi liêc mắt nhìn cô ấy , cô ẩy tỏ vẻ khó chịu khi tôi cầm con kẹo, nhưng bạn biết đấy, thèm chết mẹ cảm giác bây cả năm rồi chưa đụng tới như thế nào, lúc đó suy nghĩ trong đầu tôi chợt lé lên hay là để bà xã bay cùng, 2 vợ chồng cùng bay thì hạnh phúc biết mấy.
Thế là tôi thuyết phục cô ấy xin 1 lần chiều tôi vì hnay là lễ tình nhân.
Và cô ấy đồng ý..

Cái đồng ý định mệnh, tôi còn nhớ hôm đó bạn tôi đưa loại kẹo trái tim trắng,( hình trái tim màu trắng)
Tôi cắn nửa trái tim, đưa cố ấy nữa trái tim còn lại, chúng tôi cùng nhau tận hưởng cảm giác đê mê của kẹo, cùng nhau tận hưởng cảm giác ôm người mình yêu khi bê.
Đêm đó quả là 1 đêm đáng nhớ nhất đời , còn cảm giác nào hơn khi đc bay cùng người yêu mình yêu thương xác định là nửa cuộc đời còn lại của mình bạn nhỉ?

Qua đêm đó, kí ức về những ngày tháng đi bay tụ tập cùng đồng bọn, sống cuộc sống bầy đàn trỗi dậy, lòng ham muốn tìm lại cảm giác bay bổng như ngày xưa lại tràn ngập trong tâm trí tôi, với cái suy nghĩ, tiền bạc có, tình yêu có, giờ có bay lắc nữa là cuộc đời hoàn hảo như vua, không thiếu thứ gì.
Tôi biết cô ấy rất ghét bay bổng, nhưng vì yêu tôi mà hôm đó cô ấy chiều tôi chơi thử 1 lần, cô ấy nói cô ấy rất sợ cảm giác lạ đó. Và sẽ ko có chuyện cô ấy chơi lần thứ 2 như vậy nữa.
Thế là để được đi bay cùng đồng đội cũ tôi hay kiếm cớ cãi nhau với cô ấy rồi tôi dận dỗi đi khỏi nhà, nói là qua nhà thằng bạn nhậu tâm sự đỡ bùn với nó, nhưng thật chất các bạn biết tôi đi đâu rồi đấy. Chính xác là trốn lên các vũ trường sài gòn để bay.
Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại, mối quan hệ của tôi và cô ấy càng tệ thêm, tôi bắt đầu ko còn trân trọng cô ấy như xưa nữa, thay vào đó hằng ngày là những lời nói móc, khoé để gây nhau, cô ấy dương như hiểu dc điều gì đang xảy ra ( phụ nữ hay lắm các bro ạ, họ có giác quan đánh hơi rất tài tình ).

Để tôi nói sơ về cô ấy chút chút cho các bạn hiểu rõ hoàn cảnh của chúng tôi, cô ấy cao 1m65, với khuôn mặt xinh xắn cùng làn da trắng ko tì vết, cộng với giọng nói ngọt như đường, vẻ đẹp của cô ấy có thể đánh gục được những chành trai khó tính nhất , cô ấy quê long an, lên sài gòn này để đi học, lúc quen tôi cô ấy đang học sư phạm mầm non, mà ngặt nỗi học 3 năm trời vẫn là sinh viên năm 1, cô ấy lười học lắm, đã vậy còn vướng vào lưới tình sống chung với tôi thì chuyện học hành lại càng tệ thêm, tôi thì ko quan tâm chuyện học hành của cô ấy, vì nghành của cô ấy đang theo học, tôi ko thích và củng ko ủng hộ, cô ấy củng vậy, ko thích nghành học đó, việc học của cô ấy chỉ là dc ở đất sài gòn phồn hoa và dc sống chung như vợ chồng với tôi thôi.

Hàng tháng cô ấy hay về quê Long An thăm bố mẹ, và các bạn biết đấy, đó là cơ hội để tôi xổng chuồng đi bay thã ra khõi về nhà mà ko sợ cô ấy biết.
Linh tính phụ nữ thật đáng sợ, thật sự đáng sợ, tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm đó, nó xảy ra vào ngày thứ 7, cuối tháng 2, hôm đó tôi đưa cô ấy ra bến xe về quê, và cô ấy nói 3 ngày sau cô ấy sẽ lên lại.
Tối đó tôi liền bắt sóng với lũ bạn bay của tôi, và tất nhiên tối này sẽ cực kì vui vì là thứ 7, ngày của dân bay tụ tập khắp nơi đổ xô đi bay lắc.

Tối đó chúng tôi đặt liền kề 3 vip, 20 21 22 ở bar 212 để tụ tập. Ko nằm ngoài dự kiến, số lượng ae bay lắc tham gia đông nghẹt, toàn những nam thanh nữ tú xinh xắn rất nhiều.
Đi bar bay thì phải có gái diều, đó là suy nghĩ chung của hầu hết anh em đi bay chúng tôi, và tôi cũng ko ngoại lệ, ko khó khăn lắm để tôi tiếp cận 1 cô gái trong nhóm dân bay của tôi, tôi và cô gái ấy cùng dìu nhau qua cơn bê trong tiếng nhạc xập xình hoà quyện cùng ko khí náo nhiệt của bar về đêm, chúng tôi ôm nhau, chúng tôi xoa dầu cho nhau, thổi thuốc cho nhau. (những thứ kích thích tăng hưng phấn cho não sướng hơn khi chơi kẹo, khay). Tôi đắm chìm trong cơn bê mà quên mất trả lời tin nhắn 'Chồng đã ngủ chưa' của cô ấy, tôi đê mê trong vòng tay cô gái đang dìu tôi mà quên mất mình đã có người yêu, yêu thương rất sâu đậm.

Buổi tiệc nào rồi củng tan, 4h sáng đã điểm, deejay đã xuống nhạc, những dòng người bắt đầu kéo nhau ra về, nhưng với tôi đồ dư âm còn quá nhiều, tôi ko muốn kết thúc buổi tiệc này chỉ vì lí do thời gian là 4h sáng. Thế là tôi quyết định đi bay phòng, và với ý định sẽ nện cô gái này đổi gió, đã lâu rồi ăn cơm miết củng ngán, lâu lâu đỗi phở thay cơm. ( đó là câu nói suy nghĩ trong đầu tôi lúc đó)
Và nghĩ là làm, tôi hẹn thêm 1 cặp nữa, tức bạn của tôi và bạn gái của nó, tôi và cô gái đây sẽ lượn vào khách sạn hoàng thái dưới chân cầu Nguyễn Văn Cừ để tụ tập bay phòng.
4 đứa tôi vứt xe máy gửi lại tại bar và cùng đón taxi qua đó bay, ko nằm ngoài dự tính chúng tôi phê pha với nhau suốt 6-7 tiếng liền liên tiếp và 12h trưa đã điểm, ai củng mệt rã người , ai củng đuối và đói, bạn tôi và bạn gái nó xin cáo lui trước, để lại trong phòng tôi và cô gái kia.
Đây là cơ hội tốt của tôi để đc ăn phở , 1 bát phở phải nói là rất ngon, vì nhìn kĩ cô gái đó có 1 vòng 1 thật đẫy đà, cùng thân hình khá tuyệt mỹ.
Cô ấy như mời gọi tôi, gối đầu vào tay tôi, cạ bộ ngực to đùng của cô ấy vào ngực tôi, tiếng thở gấp gáp của cô ấy làm tôi hiểu vấn đề.
Nhưng con người mà, có phần con thì củng có phần người, lúc đó trong tâm trí tôi phần người lại trỗi dậy đấu tranh như chưa bao giờ dc đấu tranh vậy, cái suy nghĩ trong đầu cứ mồn một như lời nói : ko dc ko dc, vợ mình ngon hơn, ko dc làm chuyện có lỗi với cô ấy, mình đi quá xa rồi, ko dc , ko dc!
Nhưng bạn biết đấy, đầu thì suy nghĩ vậy nhưng tay chân thì đã sờ mó lung tung vào cơ thể cô gái đó rồi, khó lòng mà cưỡng lại dc sức hấp dẫn của cô gái này.
Chợt điện thoại tôi reo lên, số cô ấy hiện ra , lý trí tôi lần đầu chiến thắng dc tâm niệm tà, tôi mặc quần áo chỉnh tề vô và quyết định ra về.
Tôi và cô gái đó chỉ dừng lại đến đó, cô ấy chắc cũng hiểu được phần nào khi điện thọi tôi reo mà tôi ko dám bắt máy, lật đật hối thúc đi về,
Tôi đưa cô gái đó ra taxi rôi về , tôi chạy xe máy về đến nhà, cảnh tượng trước mắt tôi đặp vào là cô ấy, cô ấy khóc sưng cả mắt, sưng rất to là khác, cô ấy biết tôi hôm qua đi bay thông qua 1 người bạn cô ấy cũng tình cờ đi chơi gặp tôi tối đó, và tệ hại hơn cô ấy biết được cả chuyện tôi bay phòng riêng 2 nam 2 nữ trong khách sạn suốt nhiều giờ liền, và biết tôi ôm ấp cô gái kia rõ mồn một!
Tôi ko chối. Cô ấy trách móc tôi chỉ im lặng, cô ấy ngày càng khóc nhiều hơn, nước mắt nước mũi chảy hàng dài trên khuôn mặt của cô ấy, khi đó tôi cảm thấy mình có lỗi kinh khủng, tôi nhẹ nhành ôm chặt cô ấy từ phía sau và nói anh xin lỗi. Từ nay về sau a sẽ không như vậy nữa. Bỏ qua cho a 1 lần này nhé. A hứa sẽ không tái phạm đâu.
Tôi biết con gái họ rất thích nghe ngọt từ người mình yêu. Và đúng như tôi đoán cô ấy từ từ hết khóc và tha lỗi cho tôi.
Lúc đó trong đầu tôi thay vì ăn năn hối cãi, thì tôi lại đắc thắng cho là mình tài giỏi khi mà ăn vụng rồi chùi mép dễ dàng dc tha thứ, nhưng tôi nào biết rằng kể từ lúc đó vị trí tôi trong trái tim của cô ấy đã ko còn là số 1, và đang tụt hạng trầm trọng

Tình yêu thật sự ko có lỗi, lỗi do thằng bán đồ ngon mà thôi.
Và thật sự đúng như vậy các bạn ạ, nếu định mệnh cái ngày 14/2 đó tôi đưa cô ấy cùng tôi người nửa con kẹo, nếu đồ ko ngon có lẽ giờ chúng tôi sẽ ko xa cách như vầy, tất cả đều tại thằng bán đồ hết, nó bán đồ ngon quá, làm cơn nghiện tôi tái lại và làm cho cả người yêu thưn nhất của tôi xa chân vào thế giới thần tiên mà ma tuý đem lại, và dùng chính ma tuý để rời xa tôi. Đúng là gậy ông đập lưng ông mà.

Trở lại với câu chuyện sau ngày cô ấy bắt dc tôi lén bay lắc, tuy tha thứ cho tôi, nhưng cô ấy xin ra ở riêng vì mẹ cô ấy hay lên sài gòn lấy hàng và muốn tạt qua phòng trọ nơi con gái ở để thăm cô ấy. Đơn nhiên lúc đầu tôi ko đồng ý, nhưng ko thể nào nếu để mẹ cô ấy biết dc cô ấy sống chung với tôi như vợ chồng mà chưa cưới hỏi nhất định sẽ bắt cô ấy về quê và ngăn cản 2 đứa sống thử trước hôn nhân.
Tôi đành chấp nhận thuê thêm cho cô ấy 1 phòng trọ vừa có chỗ để mẹ cô ấy lên thăm và ngũ tại đấy vừa gần nơi cô ấy học để tiện học ( chỗ ở của tôi khá xa chỗ học cô ấy)
Thú thật lúc đó nghe cô ấy nói sẽ ra riêng tạm thời tôi mừng lắm, vì tối tối tôi sẽ dc lén đi bay cùng đùng bọn.
Thế là cô ấy ra ở riêng bên đó , ngày nào cô ấy học sẽ ở trọ bên đó, ngày nào nghĩ sẽ về chỗ tôi.
Đầu tôi lúc bấy giờ chỉ nghĩ dc các cách nói dối làm sao để dc trốn đi bay mà thôi, công việc kinh doanh ngày càng trì truệ vì tôi chĩ lo nghĩ về bay bỗng, haizzz và chuyện gì đến củng đến...
Công việc kinh doanh tệ, áp lực cuộc sống đè nặng lên vai tôi khiến tôi hay cáu gắt hơn, cô ấy thì hay dỗi, chúng tôi thường xuyên có những trận cãi vã liên tiếp.....và cứ mỗi lần cãi vã với cô ấy như vậy tôi lại tìm đến cảm giác thần tiên cùng đồng bọn, thay vì trốn, tôi thẳng thừng công khai cho cô ấy biết tôi đi bay với đồng bọn up lên fb cho cô ấy biết để chọc tưc cô ấy, nhưng bạn biết ko, tôi đã lầm, cô ấy chẳng những ko tức còn up hình ngược lại đi bay với đám bạn khác của cô ấy, và ôm ấp trong vòng tay 1 thằng nào đấy up lên fb.
Máu ghen của thằng đàn ông nỗi lên đỉnh điểm ,
Trên đời chẳng việc gì đáng sợ hơn ghen cả, vì ghen con ngta có thể chém giết nhau, vì ghen con ngta có thể tạt axit , làm bất cứ việc gì điên cuồng để hả hê cơn ghen .
Và tôi củng ko ngoại lệ, bạn biết việc tôi làm khi cơn ghen lên đến đỉnh điểm là gì ko? Tôi luôn quan niệm mình là 1 thằng đàn ông chân chính và ko bao giờ đánh phụ nữ nhất là ng mình yêu thưn lên thể xác họ. Vì thế cơn ghen của tôi rất khác người đó là bốc phốt, lăng mạ nhục mạ cô ấy lên fb, tôi up những hình ảnh nhạy cảm của chúng tôi lên fb, tôi up những câu chuyện xấu hổ của cô ấy cho cả cộng đồng mạng biết. Và đơn nhiên mục đích của tôi là hả hê cơn ghen đê tiện này mà ko nhận ra rằng tôi đã đi quá xa rồi..
Cô ấy khóc, cô ấy gọi cho tôi, cầu xin tôi đừng làm vậy nữa, chuyện cô ấy sống chung với tôi dc gia đình cô ấy biết vì tôi đăng trên fb, cả huyên nơi cô ấy sinh sống biết luôn chuyện cô ấy sống thử với tôi, và xem luôn những hình ảnh nhạy cảm của chúng tôi.
Nghe cô ấy khóc tôi đau lắm chứ, nhưng tôi củng phần nào hả hê dc cơn ghen của mình, nhưng mọi việc lại đi quá xa, gia đình cô ấy đâm đơn kiện tôi vì hành vi nhục mạ nhân phẩm danh dự cô ấy trên phương tiện đại chúng.
Hơn 1 chục cảnh sát dc huy động đến nơi tôi ở để triệu tập tôi lên quận.
Nhưng may ra lúc đó tôi ko có nhà, tôi đang ăn gần đó thì người nhà tôi gọi vào cảnh sát đang tìm bắt về quận để điều tra hành vi tung ảnh đồi trụy và xúc phạm nhân phẩm ngkhac lên fb. Tôi nghe thế liền tắt máy và trốn ko dám về nhà hơn 1 tháng liền.
Bạn biết tháng đó tôi trốn ở khách sạn bùi viện, và ngày nào cũng chìm trong thế giới thần tiên mang lại, tối bay bar sáng bay phòng, tôi bay ko biết ngừng nghĩ, bay ko biết mệt mỏi, đến khi cạn kiệt số tiền tôi mang theo tôi mới mò về quán ăn của tôi( quán ăn của tôi bấy giờ đã có người nhà quản lí thay tôi hết) và mò thông tin trên quận xem như thế nào rồi, tôi sợ tôi bị truy nã, tôi sợ tôi là tội phạm lắm, lúc đó đầu óc tôi hoảng loạn lắm, còn về phần cô ấy tôi chã dám liên lạc vì sợ công an sẽ tìm ra tôi thông qua sdt, tôi cứ trốn , vừa trốn vừa thỏa mãn bay quên ngày tháng. Bay đến gần cạn kiệt tiền thì tôi mới thấy cảm giác ngán ngán bay như thế nào, cơ thể tôi xuống cấp trầm trọng, tôi sụt gần 10kg, xanh sao, hóc hát, bạn bè ko gặp tôi cả tháng nhìn lại mà hết cả hồn.
Tôi lọ mọ hỏi vài ng bạn nhờ mối quan hệ trên quận để tìm hỏi xem tôi có bị truy nã gắt gao ko, thì tôi dc thông báo hình sự đang tìm tôi ráo tiết, nhưng may thay ông trời giúp tôi, anh hình sự quận đang thụ lý vụ án của tôi củng chính là ng bạn của em gái tôi, lúc trước có dự sinh nhật của tôi tổ chức 1 lần, nên đâm ra là ng quen. Tôi hẹn gặp anh ấy để hỏi về vấn đề của tôi, và dc biết tội của tôi nếu bên kia quyết làm căng thì tôi đi từ 3 tháng đến 2 năm, phạt tiền bồi thường vài chục triệu, giờ cách duy nhất của tôi là cầu xin cô ấy viết đơn bãi nại cho tôi, may ra tôi mới thoát. Và tôi có 1 tuần để làm điều đó, ko anh ấy sẽ bắt tôi thật sự.
Tôi tìm đến cô ấy, các bạn sẽ rất bất ngờ, tôi ko khó tìm ra cô ấy khi tối đó tôi thấy cô ấy check in tại bar 212, tôi bay ngay đến bar 212. tôi thấy cô ấy bay, bay rất cao, đứng rất phong cách, giơ 2 tay lên trời thã mình vào điệu nhãy, như 1 dân bay chuyên nghiệp. Đằng sau cô ấy là 1 thằng làm đồ, mà vài ngày hôm sau tôi biết thằng đó đang quen cô ấy, nó chu cấp cho cô ấy tiền bạc đầy đủ và đặc biệt chu cấp đồ ngon cho cô ấy hưởng thụ suốt tháng qua. Cô ấy chính thức là 1 dân bay thực thụ....
Tôi thấy cô ấy vậy liền đi về vì tôi biết có thương lượng gì với cô ấy bây giờ củng bất thành vì cô ấy đang phê pha trên sung sướng, cô ấy mà thấy tôi sẽ rất tức giận và chuyện xin bãi nại chăc chắn sẽ bất thành.
Tôi liền lũi thủi về mà ko quên nhắn trên fb cho cô ấy xin 1 cái hẹn gặp để nói chuyện.
Tôi chờ tin nhắn trả lời trên fb của cô ấy đến những 2 ngày sau mới dc hồi âm , và tôi dc cô ấy hẹn ra 1 quán cafe ở quận 1 để giải quyết.
Tôi và cô ấy gặp lại nhau hơn cả tháng trời xa cách, tự dưng tôi nhớ cô ấy kinh khủng, tôi nhớ những lúc cô ấy nhõng nhẽo với tôi, tôi nhớ ánh mắt triều mến của cô ấy dành cho tôi, nhưng ko, bây giờ tất cả đều ngược lại, vẻ mặt nghiêm nghị cô ấy hiện rõ, vẻ hằn học bực dọc vì bị tôi bôi trên fb còn lằn trên đôi mắt. Cô ấy hằn giọng nói, anh trốn cả tháng này ở trông ổ nào hay thế, tụi hình sự được ba tôi cho săn tìm a để bắt mà ko dc! A giỏi lắm!
Tôi cười và nói, anh hên dc quen anh hình sự thụ lý vụ án đở đầu nên ảnh củng chả mún bắt anh, ảnh kêu anh đến đây để thương lượng với e mong e bãi nại cho a. Haizz, a biết lỗi rồi, chúng ta kết thúc thì đừng làm tội nhau nữa. Hãy để nó vào dĩ vãng đi e.
A nói hay lắm, lúc anh bôi tôi a có nghĩ đến tôi, a có nghĩ đến gia đình tôi, a bôi tôi cho cac cái quê tôi biết, bây giờ tôi chả dám vác cái mặt về quê nè. Cả huyện cười tôi nè. A đền dc gì cho tôi hả? Hả? A nói đi!!!!
A xin lỗi, a biết a sai rồi. Mọi chuyện qua rồi, a mong e nghĩ tình 1 năm qua a chăm sóc e mà bõ qua cho a, củng vì cơn ghen mà a làm ra nông nỗi này, làm ra 2 đứa xa nhau như thế này... ( lúc này nước mắt tôi cứ trực trào tuôn ra, nước mắt cô ấy củng vậy) tôi ôm cô ấy, cô ấy đẩy tôi ra.
A sai rồi, ko phải cơn ghen của a làm tôi xa a, mà tôi xa a vì a dạy cho tôi bay, a dạy cho tôi biết thế này nào là dân bay, a đưa tôi vào thế giới khốn nạn của a, để bây giờ tôi lệ thuộc vào nó, ko dứt ra dc, để mỗi khi tôi buồn tôi tìm đến nó, khi tôi rời xa a, chính nó đã giúp tôi ko còn buồn, chính nó giúp tôi đủ mạnh mẽ để ko cần a nữa.
Những lời cô ấy nói như ngàn vết đau rạch vào tim tôi, đau nhói cả tâm can, đau thật sự như nghĩa đen của từ đau các bạn ạ, haizz...
Tôi 1 lần nữa xin lỗi cô ấy và lần này cô ấy chấp thuận nhưng với điều kiện đừng phiền đến cô ấy nữa, đừng chạm vào cuộc sống của cô ấy từ đây và về sau... Mãi mãi về sau...........

Nguồn : Huỳnh Minh Vương .


Để HẸN HÒ cho cuộc sống thêm phần vui vẻ, bạn có thể tham gia ➤ HỘI ĐỘC THÂN. Muốn chia sẻ những câu chuyện đầy ý nghĩa, mời các bạn hãy đến với nhóm ➤ CHÂN LÝ SỐNG của chúng tôi.




Loading...