Viết cho SÀi Gòn mùa ...dỗi





Viết cho SÀi Gòn mùa ...dỗi

Sài gòn dạo này chẳng mưa kiểu rấm rức, rả rích mà cứ như một cô bé đùng đùng chuyển từ dỗi hờn sang...ăn vạ!

Chẳng thèm âm thầm nước mắt tuôn rơi, cuộn giấu nỗi đau vào lòng, Sài gòn của tôi trút sạch nỗi niềm ra, ào ào, xối xả, và dữ dội.
Có người bảo Sài gòn cứ "sống thật" như thế đi, khép nép dịu dàng mà làm gì khi con tim cào xé muốn hét lên? Đau thì nói, đói thì ăn. Cười mĩm chi e lệ mà làm gì khi đêm về cứ như cô bé bán diêm - cồn cào cả nghĩa đen lẫn bóng?

Nhưng cũng có người chê Sài gòn buông thả thế, thay đổi thế. Sống-thật-với-cảm-xúc mà không nghĩ đến ai. Hàng triệu con người gắn bó chốn này bỗng dưng phải bì bõm vượt lũ đi học đi làm, đoàn xe kẹt dài, tiếng còi vang dài hòa cùng nước mắt thành phố.

Nói sao nhỉ, Sài gòn của tôi ơi, hãy cứ...tung hê, cứ òa khóc nếu buồn, cứ sà vào lòng tôi, thủ thỉ cũng được - mà ồn ã cũng chẳng sao. Mình sẽ cùng nhau hong khô những tổn thương, cùng nhau đi qua những ẩm ương tuổi trẻ. Và cùng nhau rực rỡ vào ngày mai, có được không?

Ảnh: Trung Nguyen


Để HẸN HÒ cho cuộc sống thêm phần vui vẻ, bạn có thể tham gia ➤ HỘI ĐỘC THÂN. Muốn chia sẻ những câu chuyện đầy ý nghĩa, mời các bạn hãy đến với nhóm ➤ CHÂN LÝ SỐNG của chúng tôi.




Loading...